![]() |
| Trang chủ Tin tức Video clip Diễn đàn |
![]() Vòng 11 V-League 2013: 17h00 CN 26/5 sân Gò Đậu: Bình Dương - Thanh Hóa ![]() (Thông báo: thay đổi tỷ lệ dự đoán, đoán trúng 1 ăn 5 bắt đầu từ ngày 20-5-2013, từ vòng 11 V-League 2013) Kết quả đoán đúng vòng 10: Thanh Hóa 2-2 SHB.Đà Nẵng Thang_mos đặt 40 trúng 120 ThietDS đặt 1,000 trúng 3,000 Hình ảnh trao giảiKết quả đoán đúng vòng 9: Thanh Hóa 2-1 SLNA Thang_mos đặt 20 trúng 60 thai_quynh đặt 100 trúng 300 Hội DN vừa và nhỏ TH đặt 10,000 trúng 30,000 Hình ảnh trao giảiChúc mừng các thành viên trúng thưởng !!! ![]() Betting House: Hàm Rồng mến yêu
Thông Tin Mới Nhất Về Đội Bóng Thanh Hóa
|
|
#31
|
||||
|
||||
|
giá như mình không phải con gái thanh hóa có phải thích không.sẽ đc nghe nhưng bài ca thanh hóa. haizz
dù 2 quê nhưng thanh hóa vẫn là nhất
__________________
đơท g¡ảท ℓà đẳทg ૮ấρ
thay đổi nội dung bởi: honey@ts1, 30-05-2012 lúc 09:53 PM. |
| Thành viên cảm ơn bạn honey@ts1 vì bài viết hay này: | ||
3011 (31-05-2012) | ||
|
#33
|
|||
|
|||
|
Làng Giàng còn gọi là Dương Xá thuộc xã Thiệu Dương, huyện Thiệu Hoá tỉnh Thanh Hoá. Làng nằm trên bờNamsông Mã, cạnh Ngã Ba Đầu – nơi sôngChuhoà nước vào sông Mã. Đây là một trong những làng cổ hội tụ nhiều nét văn hoá truyền thống, vừa mang nét chung của làng cổ truyền thống ViệtNam, vừa mang những dấu ấn riêng của làng cổ vùng châu thổ sông Mã.
Làng Giàng ở vào vị thế đắc địa. Vị thế của làng từ buổi khai thiên lập địa cho đến ngày nay không chỉ thuận lợi cho việc phát triển kinh tế nông nghiệp mà còn thuận lợi cho việc giao lưu, phát triển văn hoá. Làng Giàng trên chợ, dưới sông Vui người mến cảnh, đến không muốn về. Cảnh quan tự nhiên, môi trường của một vùng sinh thái: đồng ruộng bao la, sông ngòi tụ hội, đồi núi ngoạn mục… đã tạo cho nơi đây trở thành vùng đất Địa – Linh – Nhân – Kiệt. Phù sa màu mỡ của sông Mã, sôngChukhông chỉ nuôi dưỡng cây lúa cho năng suất cao mà còn đem lại nét trù phú cho làng quê. Bãi sông mầu mỡ là điều kiện để hoa mầu, hoa quả và các loại rau xanh phát triển. Cam Giàng là đặc sản nổi tiếng của vùng đất này còn in đậm trong tâm thức dân gian. |
| Có 4 thành viên cảm ơn bạn 3011 vì bài viết hay này: | ||
|
#34
|
||||
|
||||
|
Kết nhất ở Làng Giàng (Tư Phố) là món bánh đa và bánh chả dùng để rán chả phồng (dân HN chuyên gọi là Nem rán)!
__________________
Đồng Trụ Chí Kim Đài Dĩ Lục
Đằng Giang Tự Cổ Huyết Do Hồng |
| Thành viên cảm ơn bạn ponaparte2003 vì bài viết hay này: | ||
3011 (04-06-2012) | ||
|
#35
|
|||
|
|||
|
Lênh đênh góc biển chân trời.
Tình con núi Mục chẳng rời sông Chu. Tôi sinh ra và lớn lên bên bờ sông Chu. Người quê tôi gọi là Chu Giang. Về mùa khô, sông Chu như nhỏ lại, rất hiền hòa, mềm mại, khúc đi qua Lam Kinh giống như một giải lụa xanh vắt trên vai người thiếu nữ. Nhưng sang mùa mưa thì con sông như biến dạng, nước duềnh lên, gào thét như những khúc quanh, những ghềnh đá. Với riêng tôi, dù sông Chu hiền hay dữ thì vẫn là một bản nhạc không lời bất tận làm nên tuổi thơ tôi, dung dưỡng tình yêu con người và xứ sở. Sông Chu bắt nguồn từ Thượng Lào, qua bao thác ghềnh hiểm trở của núi rừng bạt ngàn, chạy qua các huyện Thường Xuân, Thọ Xuân… đến Ngã ba Bông (cuối Vĩnh Lộc) thì hợp lưu vào sông Mã rồi đổ ra biển. Quãng từ làng Hạ, xã Hòa Thanh đến Xuân Dương, qua Bái Thượng có đập nước thủy lợi chắn ngang tạo nên một con sông nhỏ có tên là Nông Giang (qua cống ba cửa và cống bảy cửa), theo tiếng Tây gọi là “Ba-ra” Bái Thượng, do chính kỹ sư, Hoàng thân Xu-pha-nu-vông thiết kế. Những năm còn ở làng, rất nhiều lần tôi lang thang trên bãi đá ven sông. Đôi quang gánh nhún nhảy trên vai, tìm nhặt những sản phẩm mà thiên nhiên ban tặng, đó là những hòn đá to với những hình thù khác nhau, hòn tròn và nhẵn dùng để nén dưa, cà; hòn dài làm chày; hòn có hõm làm cối giã vừng, giã lạc, giã tôm và giã cua… Sau này, điều kiện sống khá lên, người ta dùng những cái cối xay điện, nhưng tôi thì vân rất thích những đồ dùng bằng những hòn đá tạo hình do dòng nước xiết sông Chu chảy ngàn vạn năm mà tạo nên ấy. Chả trách người quê tôi thường hay nói: “Nước chảy đá mòn!”. Lại có những buổi chiều tôi quảy đôi thùng tôn ra sông gánh nước. Ngày ấy nước sông Chu sạch lắm. Cuối thu và suốt cả mùa đông nước trong vắt, cứ gánh về đổ vào chum là có thể dùng được ngay. Về mùa lũ thì cho mấy cục phèn chua là phù sa lắng hết xuống đáy chum. Cả làng tôi không mấy người đào giếng. Cứ nước sông Chu mà ăn. Có lần mẹ tôi nói: “Con đã sang tuổi vị thành niên, tập làm nội trợ đi là vừa. Con có biết nước sông Chu quê mình có gì đặc biệt không?”. Tôi nghĩ mãi mà không tìm ra câu trả lời, mẹ tôi đành phải giảng giải: “Nước sông Chu luộc rau thì rau xanh hơn, nấu nước chè thì chè đượm vị chát hơn. Muốn biết vì sao như thế thì chịu khó học lên cho giỏi rồi sẽ hiểu”. Có rất nhiều điều mẹ chỉ gợi ra mà không giải thích. Dòng sông Chu trở nên một bí mật cần phải khám phá, nó càng thôi thúc tôi chăm học. Sau này khi trở thành một bác sĩ, tôi mới biết từ vùng quê Lam Sơn của tôi ngược lên phía thượng nguồn, sông Chu đón nhận nước bởi hàng trăm dòng suối từ núi đá chảy ra mà thành một thứ nước “đặc biệt” như thế. |
| Thành viên cảm ơn bạn 3011 vì bài viết hay này: | ||
NGUOI_XU_THANH (18-07-2012) | ||
|
#36
|
||||
|
||||
|
Là con gái Thanh Hóa thì không được nghe những bài ca về Thanh Hóa à
__________________
DÂN ĐÔNG CAO YÊU THANH HÓA HƠN YÊU VỢ Nhớ Nhé!Anh thà bỏ em chứ anh không thể bỏ được đội THANH HÓA 01675019338 ![]() Thôn Đông Cao-Xã Trung Chính-Huyện Nông Cống-Tỉnh Thanh Hóa |
| Có 2 thành viên cảm ơn bạn DongCaoFC vì bài viết hay này: | ||
dinhthang (20-07-2012), NGUOI_XU_THANH (18-07-2012) | ||
|
#37
|
|||
|
|||
|
Tôi được báo cáo hôm nay có các đại biểu phụ lão, công nhân, nông dân, bộ đội, trí thức, phụ nữ, thanh niên, các cán bộ miền Nam tập kết, các đồng chí thương binh, bệnh binh, các học sinh, các đại biểu các dân tộc, các tôn giáo, các đại biểu các gia đình liệt sĩ, các chiến sĩ thi đua, đồng bào công thương, các cháu nhi đồng và đại biểu Hoa kiều.
Tôi thay mặt Trung ương Đảng, Chính phủ đưa đến các đại biểu lời chào thân ái. Trước kháng chiến tôi có đến đây một lần. Trong kháng chiến đồng bào tỉnh ta, các tầng lớp nhân dân đều tỏ ra đoàn kết tham gia kháng chiến. Tôi chỉ nói vài điểm, ví dụ: dân công đã ra sức rất nhiều, trong một chiến dịch Điện Biên Phủ, Thanh Hoá góp 12 vạn dân công vận tải lương thực cho bộ đội. Bây giờ tiếng Việt Nam đến đâu, tiếng Điện Biên Phủ đến đó. Tiếng Điện Biên Phủ đến đâu, đồng bào Thanh Hoá cũng có một phần vinh dự đến đó. Trong kháng chiến ngoài việc ủng hộ kháng chiến có những vùng du kích rất oanh liệt như Phú Lệ, Hải Thanh, chứng tỏ đồng bào ta lương giáo cực kỳ đoàn kết, vì thế ta đã thắng lợi. Cũng cần phải nhắc trong kháng chiến tất cả mọi người bằng cách này cách khác đều tham gia kháng chiến. Các cụ phụ lão đôn đốc khuyến khích con cháu tham gia kháng chiến. Thanh niên tham gia bộ đội, có các đồng chí anh hùng như đồng chí Lò Văn Bường, Phạm Minh Đức, Tô Vĩnh Diện, Lê Công Khai. Đó là những người con rất ưu tú, chẳng những làm vẻ vang cho tỉnh nhà mà còn làm vẻ vang cho cả nước ta. Từ hoà bình lập lại, đồng bào cũng cố gắng. Do sự giúp đỡ vô tư của Liên Xô, Trung Quốc và các nước anh em, do sự cố gắng của bản thân mà chúng ta đã khôi phục kinh tế, phát triển văn hoá từng bước. Ví dụ như Thanh Hoá đã xây dựng nhà máy điện, máy nước, nhà máy phốtphát, nông trường Yên Mỹ, nhà máy giấy, máy phóng thanh. Về nông nghiệp, chúng ta có xây dựng hệ thống thuỷ lợi Bái Thượng, hai con đê sông Mã, sông Chu. Tỉnh nhà có phong trào chống hạn có kết quả. Vì những công tác trên, bốn vụ thu hoạch tốt. Tổ đổi công khá, tôi nói khá nghĩa là còn phải cố gắng nhiều. Về nông nghiệp có những chiến sĩ xuất sắc như đồng chí Trịnh Xuân Bái, Nguyễn Thế Khương… Đó là những người con ưu tú của Tổ quốc, của tỉnh nhà, là những người xung phong cho nhân dân ta noi theo. Cũng như những chiến sĩ trong kháng chiến, các chiến sĩ ấy đều làm vẻ vang cho tỉnh nhà, cho cả nước chúng ta. Về văn hoá, bước đầu là bình dân học vụ, đồng bào Thanh Hoá cố gắng có kết quả tốt, ví dụ như xã Vĩnh Khang đã xoá xong nạn mù chữ, được Chính phủ khen thưởng, Chính phủ đang chờ khen thưởng cho thị xã Thanh Hoá. Nói như thế là để đồng bào thị xã cố gắng. Nói chung về văn hoá, xã hội, đồng bào tỉnh ta đều có cố gắng. Về công thương, tỉnh nhà đã phát triển, hoặc khôi phục một số cơ sở như lò chum, lò gạch, dệt vải, giúp vào quốc kế dân sinh có kết quả, nhưng cần cố gắng nữa. Chị em phụ nữ Thanh Hoá có tinh thần cần cù lao động rất tốt. Như thế là vừa làm lợi nhà, vừa làm ích nước, mong rằng nam giới hãy thi đua với phụ nữ. Còn thanh niên thì cũng khá như trong các việc chống hạn, hay vừa đây có phong trào lấy phân bón ruộng, tham gia sản xuất, xoá nạn mù chữ; nhưng còn phải cố gắng nữa. Trên đây là những ưu điểm của Thanh Hoá cần cố gắng phát triển. Bây giờ các đại biểu có sẵn sàng nghe phê bình không? (Hội nghị đồng thanh nói: Có). Một là: Đồng bào đang còn lãng phí, lãng phí nhiều. Trên kia nói đồng bào cố gắng sản xuất nhiều mà không tiết kiệm thì như nước ở chỗ này chảy ra chỗ kia, nên kết quả ít. Vì vậy nên Chính phủ đề ra tăng gia sản xuất và thực hành tiết kiệm. Sản xuất mà không tiết kiệm thì như gió vào nhà trống. Trong kháng chiến ta có thực hiện khá nhiều đời sống mới như lấy vợ lấy chồng rất giản đơn, thân mật. Nhưng bây giờ thách cheo cưới không thách bằng xôi thịt như trước mà lại thách “văn minh” hơn như chè ngon, kẹo, thuốc lá. Trước thách xôi thịt hết 50 vạn đồng thì bây giờ thách chè, kẹo tốn 49 vạn 9.999 đồng. Thử hỏi có khác gì? Trước họ nội họ ngoại ăn một bữa, rồi để cho cô dâu chú rể phải mang nợ. Giờ cũng để cho cô dâu chú rể mang nợ. Như thế có tốt không? (Hội nghị trả lời: Không ạ!). Nhất là thanh niên, có tốt không? (Hội nghị đáp: Không ạ!). Mong rằng các cụ, các bà, trước là do các cụ, các bà nên đề xướng ra việc sửa chữa, còn thanh niên phải ủng hộ. Chúng ta làm việc suốt năm, vui ngày Tết là xứng đáng, nhưng vui một cách lành mạnh thì nên vui. Tết vừa qua ta đã lãng phí nhiều, ví dụ: ngày Tết giết thịt bừa bãi, rồi không có trâu bò mà cày, như huyện Hoằng Hoá trong 3 tháng giết tới 340 con trâu bò, thế thì còn lấy gì mà tăng gia nữa? Tôi mong các cụ, các bà chống lãng phí, vì lãng phí chỉ có hại cho dân, cho nước, cho nhà, vì nó đưa đến phong tục hủ bại, rượu chè, hút xách. Một dân tộc đang tiến lên chủ nghĩa xã hội, những cái đó không có thể tha thứ được. Từ Tết đến nay, chơi bời quá độ, hát chèo hát bội lung tung. Như thế thời giờ sản xuất, nghỉ ngơi, học tập bị chơi bời lôi cuốn đi. Chơi có nên không? Nên. Nhưng phải có chừng độ. Chơi quá độ, bừa bãi, không nên. Nếu chơi nhiều thì không tăng gia sản xuất, học tập được. Ta có câu: “Lạc bất khả cực, lạc cực sinh ai” nghĩa là vui không nên quá mức, vui quá mức đi đến cái buồn. Một điều nữa như trên đã nói, chúng ta có xây dựng về công nghiệp như nhà máy điện, nhà máy phốtphát, về nông nghiệp, thì xây dựng các công trình thuỷ lợi… để phát triển kinh tế nước nhà, như thế thì các cụ, các bà, anh em có tán thành không? Muốn xây dựng một nhà máy, một cái cống, có cần tiền không? Tiền lấy đâu ra? Không phải lấy ở túi của tôi, của các cụ, của các cháu, mà là do đồng bào góp lại để làm lợi ích cho đồng bào. Có đồng bào nói, trước kia cũng phải nôp thuế, giờ dân chủ cũng phải nộp thuế. Nói như thế có đúng không? (Hội nghị trả lời: Không ạ!). Trước ta nộp thuế là nộp cho Tây, chúng lấy mồ hôi nước mắt của nhân dân ta mà làm giàu cho chúng nó, để xây dựng bộ máy áp bức bóc lột đồng bào ta. Nhưng nay ta đóng thuế là để làm lợi cho ta. Khi trước Bảo Đại, Toàn quyền Pháp nó muốn tiêu xài bao nhiêu thì nó bắt dân đóng góp. Hay như Ngô Đình Diệm và bà con dòng họ dâu rể nó; đồng bào góp cho nó bao nhiêu thì nó làm giàu bấy nhiêu. Tóm lại muốn xây dựng nước nhà, Chính phủ phải có tiền, tiền đó do đồng bào góp lại. Trước hết là đồng bào nông dân đông nhất rồi đến công thương. Nếu không có tiền thì Chính phủ không xây dựng được. Vì vậy, đồng bào phải giúp Chính phủ, nghĩa là đồng bào phải nộp thuế. Một khuyết điểm nữa của đồng bào Thanh Hoá (đây tôi nói đồng bào Thanh Hoá, đến chỗ khác tôi nói đồng bào nơi khác): Là vay tiền của Chính phủ rồi không trả. Vay tiền, chưa nói thuế này khác, chỉ nói vay tiền ngân hàng đã hai tỷ rồi mà không chịu trả, không trả nợ cho Chính phủ, không những hại cho Chính phủ mà còn hại cho nhân dân.Tóm lại, đồng bào ta có những ưu điểm cần phát triển, có khuyết điểm chúng ta cần cùng nhau sửa chữa. Bây giờ tôi nói nhiệm vụ: - Đoàn kết, phải đoàn kết lương giáo, đoàn kết dân tộc Kinh và thiểu số, đoàn kết Nam – Bắc, đoàn kết quân dân, đoàn kết Việt – Hoa. (còn nữa) |
|
#38
|
|||
|
|||
|
Theo kinh nghiệm mấy năm nay bất kỳ khó khăn gì, bất kỳ công việc to mấy ta đoàn kết đều làm được hết cả. Ví dụ: lật đổ chế độ thực dân phong kiến có khó không? Khó. Thế nhưng ta đoàn kết nên ta lật đổ được. Lúc bắt đầu kháng chiến ta ở trong hoàn cảnh rất khó khăn. Pháp có hải quân, không quân, xe tăng, có những tên tướng có kinh nghiệm mấy chục năm, có khí giới của Mỹ giúp. Lúc đó cơ đồ ta chỉ có tay không mà phải đánh một kẻ địch mạnh hơn. Nhưng chúng ta đã thắng. Vì sao? Vì đoàn kết.
Đoàn kết phải biểu hiện như thế nào? Phải biểu hiện trong việc làm là tăng gia sản xuất và thực hành tiết kiệm, để dần dần đi đến mọi người dân được cải thiện sinh hoạt, ăn no, mặc ấm. Không như thế thì không thể tiến lên chủ nghĩa xã hội và không cải thiện sinh hoạt được. - Trước cải cách ruộng đất, đồng bào nông dân lao động không có đất cắm dùi, hoặc rất ít ruộng. Nhưng bây giờ thì đã có ruộng chưa? (Hội nghị trả lời: Có rồi ạ). Từ nghìn xưa, từ đời tổ tiên Hồng Bàng, đồng bào nông dân ước ao gì? (Hội nghị nói: Ruộng ạ). Nay đồng bào đã có ruộng, thế thì cải cách ruộng đất thắng lợi hay không thắng lợi?(Hội nghị đồng thanh đáp: Thắng lợi). Nhưng trong cải cách ruộng đất có sai. Sai thì chúng ta sửa chữa. ở Thanh Hoá sửa bước ngắn 1 khá, bước ngắn 2 cũng khá. Tôi mong đồng bào ủng hộ nông dân sửa sai cho tốt. Trong cải cách ruộng đất, nông dân với địa chủ kình địch nhau. Giờ sai lầm là việc trong nhà. Đồng bào nông dân thắng lợi là ta thắng lợi. Ta có câu bần cố trung nông một nhà. Bần cố trung nông đoàn kết quyết tâm thì sẽ sửa chữa được tốt và quyết sửa chữa cho kỳ được. - Trong việc khôi phục kinh tế, một mặt các nước bạn giúp nhưng ta cố gắng là chính. Nước bạn giúp ta máy móc, nhưng chưa đủ, chúng ta phải mua. Muốn mua phải có tiền. Không phải tiền ta đưa ra mua được. Vì vậy chúng ta phải bán cái gì ra để mua máy móc, hàng hoá vào. (Nhưng mặt khác phải làm thế nào để bớt cái mua vào). Ví dụ: làm chè bán ra, mua vải, thuốc uống, máy móc về. Ta có Nhà máy sợi Nam Định để dệt vải và cung cấp sợi. Muốn thế phải có cái gì? Phải có bông. Bông ở đâu ra? ở nhân dân. Thế thì nhân dân phải bán bông cho Chính phủ. Nếu không bán cho Chính phủ thì làm thế nào được. Còn bán các thứ hàng khác cho Chính phủ như lạc, vừng… nữa. Vì vậy mong đồng bào bán nông sản cho Chính phủ. - Một điểm nữa: năm nay khí hậu khác thường. Trung Quốc cho biết sẽ có bão lụt to. Trước đây vì ta đoàn kết nhất trí nên chống bão lụt thắng lợi. Năm nay việc hộ đê chống bão rất quan trọng. Thà đắp đê cao một tí, chuẩn bị nhà cửa trước, nếu không có bão lụt cũng không sao, nhưng nếu chủ quan không chuẩn bị thì thiệt hại lớn. Đắp đê chống lụt bão phải kịp thời. - Một điểm nữa: vệ sinh phòng bệnh, nghe nói đồng bào ta bị cúm nhiều. Một phần do thời tiết. Nhưng một phần do chưa thực hiện đúng vệ sinh phòng bệnh. Nếu chúng ta chú ý vệ sinh phòng bệnh thì tránh được bệnh. Ta thường nói phòng bệnh hơn chữa bệnh. - Về bình dân học vụ, tỉnh ta có tiến bộ, có xã như Vĩnh Khang đã xoá nạn mù chữ, nhưng phải cố gắng hơn nữa. Chủ lực quân trong mặt trận văn hoá là thanh niên, các cháu biết chữ giúp được cả. Văn hóa phải phục vụ sản xuất tiết kiệm, phục vụ nhân dân, phục vụ đoàn kết, phục vụ Tổ quốc. Cần xây dựng và phát triển thuần phong mỹ tục. Các đồng chí nước bạn sang ta nói nhân dân Việt Nam rất cần cù, giản dị. Thuần phong mỹ tục là đoàn kết thương yêu giúp đỡ nhau sản xuất, tiết kiệm, vì vậy nên cần phát triển thuần phong mỹ tục. Việc đó nhờ các cụ giúp nhiều, tất cả đồng bào ủng hộ, nhất định làm được. Trước kháng chiến tôi có đến đây (1) . Hồi đó tôi có khai hội với đồng bào, đồng bào có hứa với tôi: “Tỉnh Thanh Hoá sẽ thành một tỉnh kiểu mẫu”. Thế bây giờ tôi hỏi lại tất cả các cụ, các đại biểu có giữ được lời hứa không? (Toàn thể đại biểu đồng thanh nói to: Có). Rất tốt! Tôi về Thanh Hoá muốn đi thăm chỗ này chỗ khác, nhưng thời giờ hẹp quá, tôi nhờ các cụ, các đại biểu chuyển lời thăm của tôi đến đồng bào địa phương.(hết) |
|
#39
|
|||
|
|||
|
Ngày bé, tôi thường nghe mẹ nói về miền Trung xa xôi, miền đất đầy nắng và gió, miền đất nhiều gió lào cát trắng nhưng lại sản sinh ra bao nhiêu người tài giỏi. Mẹ bảo ở đó là “đất học” và mẹ khuyên tôi nên học tập nghị lực của người ta. Kể từ khi đến Hà Nội học, tôi mới có cơ hội tiếp xúc với bạn bè ở nhiều vùng miền khác nhau, trong đó có người Thanh Hóa.
Trước đây nghe câu “Dân Thanh Hóa, ăn rau má, phá đường tàu” hay “Ước mơ lớn của người Thanh Hóa, lá rau má to bằng lá sen”, tôi chỉ nghĩ đó là những câu vè vui đặt cho hiệp vần chứ không nghĩ nó mang hàm ý mỉa mai. Thế mà nhiều người vẫn dùng cái câu đó để tỏ thái độ kì thị người Thanh Hóa. Bản thân tôi cũng đã tiếp xúc với một vài người Thanh Hóa, tôi thấy họ cũng bình thường như những người vùng khác thôi. Không biết là tầm nhìn của tôi hạn hẹp hay chính những con người hay kì thị vùng miền ấy có cái nhìn hẹp hòi ích kỉ. Chẳng hay họ đã tiếp xúc được với bao nhiêu người Thanh Hóa hay chỉ nghe những điều không hay về người Thanh Hóa rồi cũng hùa theo kì thị người ta. Tôi có nói chuyện với vài người, thắc mắc tại sao nhiều người không thích người Thanh Hóa thì được nghe những nhận xét đại loại thế này: chơi không đẹp, hay lợi dụng người khác, ghê gớm, ích kỉ,… Ngẫm, đó là những tính xấu điển hình của con người, mà đã là tính xấu đặc trưng thì nó có thể có ở bất cứ con người nào của vùng miền nào, không chỉ riêng Thanh Hóa. Mà tại sao khi nói đến đặc trưng của người dân ở vùng nào đó người ta lại không nhắc đến cái hay, cái tốt của họ mà chỉ nghĩ ngay đến cái xấu? Hồi năm thứ nhất đại học, khi tôi khoe với một người bạn cùng lớp là mới quen một anh người Thanh Hóa thì nhận ngay cãi bĩu môi dè bỉu của bạn ấy, rằng “Người Thanh Hóa không chơi được. Cậu cứ tiếp xúc nhiều đi thì biết”. Tôi đã tiếp xúc nhiều hơn và tôi biết anh bạn đó rất nhiệt tình, sẵn sàng giúp đỡ người khác, tôi cũng chẳng có cái gì để người ta lợi dụng khi kết bạn với tôi cả. Cùng phòng tôi có một cô bạn người Thanh Hóa, ở cùng nhau đã ba năm nay nhưng tôi thấy bạn cũng bình thường, tôi chẳng có lí do gì để ghét bạn ấy cả. Tóm lại là nếu nhận xét về người Thanh Hóa, tôi thấy có mấy ấn tượng như sau: - Học giỏi: ở các trường đại học ở Hà Nội, nhìn đâu cũng thấy người Thanh Hóa. Ngay từ trong lịch sử, xứ Thanh đã sản sinh ra bao người tài cho đất nước, nơi đó được mệnh danh là “đất học” – rất đáng khâm phục và học hỏi. - Đoàn kết: đi đâu cũng thấy Hội đồng hương Thanh Hóa, nổi trội hơn hội đồng hương nơi khác về số lượng cũng như về chất lượng hoạt động. - Gắn với hình ảnh rau má: vì mấy câu vè người ta hay đọc nên vô hình chung nhắc đến Thanh Hóa là tôi lại nghĩ ngay đến hình ảnh cây rau má. Trong những năm tháng đất nước còn đói khổ, người ta phải ăn củ chuối, ăn cám lợn chứ có rau má mà ăn đã tốt. Người ta đói thì người ta ăn rau má, chứ không ăn trộm, ăn cướp, như vậy là đáng khen hay là đáng chê? Cây rau má hay mọc ở ven đường, người Thanh Hóa cũng thường ra đường tàu hái rau nhưng họ không “phá đường tàu” như người ta vẫn nghĩ, sự thật là chưa có đoàn tàu nào đi qua Thanh Hóa mà bị lật vì người dân phá đường tàu cả. Có chăng là trong lịch sử, nhân dân Hoàng Hoắ đã phá đường tàu để ngăn chặn thực dân Pháp chở khoáng sản từ Đông Dương về nước. Ngoài ra, những tính xấu người ta vẫn nói về người Thanh Hóa, tôi thấy đó không phải là nét điển hình của con người tỉnh này bởi nhiều người ở tỉnh khác vẫn có những tính xấu như vậy. Vậy thì vấn đề ở đây không hẳn là vùng miền tạo ra nhân cách con người, nếu nói về người tốt, kẻ xấu thì ở vùng nào cũng vậy thôi. Những định kiến đã khiến người ta dù chưa tiếp xúc đã có ấn tượng xấu với người Thanh Hóa, và khi tiếp xúc rồi thì luôn dè chừng, luôn soi mói những điểm xấu của họ để mà chỉ trích, chê bai. Sao không nhìn thấy mặt tốt của họ? Người Thanh Hóa cũng như những người dân tỉnh khác, họ có lòng tự trọng của mình, họ không bao giờ muốn người khác xúc phạm con người họ, quê hương họ. Sự phân biệt, kì thị vùng miền nhiều khi còn thể hiện một cách công khai và trắng trợn. Bạn tôi kể có một người bạn đi tìm nhà trọ, sau khi thỏa thuận giá phòng xong xuôi, chủ nhà bỗng trở mặt không cho thuê chỉ vì bạn ấy là người Thanh Hóa. |
|
#40
|
||||
|
||||
|
Bạn tôi kể có một người bạn đi tìm nhà trọ, sau khi thỏa thuận giá phòng xong xuôi, chủ nhà bỗng trở mặt không cho thuê chỉ vì bạn ấy là người Thanh Hóa.[/quote]
cái điều nay em đã từng gặp
__________________
Họ Tên: Thiều Đình Hoàn quê : Thiệu Hóa Số ĐT : 0942014566 ![]()
|
![]() |
| Ðiều Chỉnh | |
| Xếp Bài | |
|
|