nhớ lại có lần....anh và em cùng ngồi chung uống li cà phê anh lại thấy buồn..., em có nhớ không ngày mình chia tay lần đó hai đứa cũng uống cà phê, lần đầu tiên mình hẹn ước với nhau cũng bên tách cà phê, vậy mà sao..... giờ đây chỉ còn mỗi mình anh cô đơn, cũng chính nơi ấy cũng ly cà phê ấy mà sao em đâu rồi..... anh như người bơ vơ hụt hẫng.....

Anh biết từ nay anh sẽ phải sống mà không có em bên cạnh, nhưng anh vẫn sẽ sống và từ nay với anh sự nghiệp là tất cả, anh sẽ bỏ lại sau lưng tình yêu, và những quá khứ của anh... và sẽ quên những lời nói của em bên ly cà phê.... ngày mình chia tay...
có lẽ tình yêu của hai đứa mình giống như tách cà phe đen không đường vậy đã không thích mà ráng uống vào thì càng đắng lắm phải không em !






Khẽ đặt lên môi một nụ hôn
Vương vấn lại một mối tình trong trắng
Dường như yêu đã ở thời xa vắng
Để bây giờ nếm trái đắng khi yêu

Khóc vì em, anh đã khóc rất nhiều
Nhưng không đủ để tắm đi khát vọng
Bao đam mê bụi trần ai nóng bỏng
Để bây giờ đau đớn xót xa lòng

Giấc mơ nào chỉ có mỗi màu hồng
Chuyện tình yêu lại càng là không thể
Yêu được em đã là điều không dễ
Được em yêu lại là điều càng không thể
phải không em ?

Tôi yêu em và chỉ biết yêu em
Yêu ngây thơ dại khờ và ngu ngốc
Trên đường tình chỉ mình tôi cô độc
Vẫn mỉm cười vì tôi quá yêu em