Trang 1 của 4 123 ... CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 33

Chủ đề: Ký ức đồng quê

  1. #1
    Ngày tham gia
    16-06-2010
    Vị trí hiện tại
    Cồn Trạng Lột
    Bài viết
    438

    Mặc định Ký ức đồng quê

    Tuổi thơ ai cũng có 1 thời đã từng lang thang ra những cánh đồng để tham gia những trò chơi mà chỉ trẻ con mới thích hoặc hơn nữa là tham gia vào những công việc của người lớn. Nhưng trên hết có một điều tôi dám đảm bảo rằng, không đứa trẻ nào là không thích những trò mò cua, bắt ốc, bẫy chim,...Với tôi, những ngày tháng hồn nhiên đó đã rời xa được khoảng chục năm kể từ ngày ra HN học tập và ở lại lập nghiệp. Nhưng mỗi lần trở về quê luôn muốn thèm khát được trở lại những tháng ngày đó để thỏa mãn những đam mê bất tận, thích thú khi bắt được con cua, con cá, bẫy được con chim để rồi cười mãn nguyện. Tuần vừa rồi trở về quê, ra thăm đồng ruộng thấy người ta đang đánh bẫy Cò, trẻ con bẫy chim chèo bẻo làm tôi chợt nhớ về 1 thời......

    ĐI BẮT CUA ĐỒNG: cua đồng ở Hoằng Hóa chỗ tôi gọi là con Đam, chỗ sống của nó gọi là cái Mà. Đi ra đồng nếu gặp cái Mà Đam vừa ùn đất thì kiểu gì cũng bắt được 1 chú Đam béo ngậy khi nấu canh. Nếu đi bắt ở những Mà Đam không có đất đùn thì có thể không có, có thể có cá và đôi khi là 1 con rắn nước, rắn Nùng Nục. Sau một mùa gặt, 10 đầu ngón tay chỉ toàn vết xước do bị Đam cắp (nhiều khi đau chảy nước mắt).
    Nhắc đến kỷ niệm này, ấn tượng không thể quên đối với tôi là 1 lần nấu miến Đam, 2 anh e buổi sáng hôm đó bắt được gần 200 con Đam (ngày đó Đam rất là nhiều). Gia đình chỉ có 4 người nhưng nấu 1 nồi Đam gần 200 con và kết quả là mỗi người chỉ ăn được 1 bát nhỏ vì quá béo do chỉ toàn gạch Đam (gạch cua).
    P/s: canh Đam nấu từ 30 con Đam có gộp màu tím thì ngon thôi rồi!

    ĐI BẮT ỐC: ngày đó thường bắt các loại ốc đá, ốc giấy, ốc quắn và ốc nhồi. 3 loại ốc đầu thường đi bắt và buổi sáng khi nước trên ruộng đang còn trong, lũ trẻ con chúng tôi cứ xách 1 cái ống quần đã cắt túm lại 1 đầu và đi thoăn thoắt trên ruộng rồi nhặt cho vào đấy. Còn ốc nhồi bắt ở ruộng lúa có rất ít, thường đi vào ruộng rau muống để mò mới có, còn ban đêm chúng tôi mang 1 chiếc đèn Pin và 1 cái vợt có đường kính khoảng 30-40cm lắp cán tre dài 3-4m, đi soi ở các ao làng. Ban đêm, ốc nhồi thường nổi trên mặt nước trong và cứ thế là ...a lê hấp chui vào vợt.
    Để ăn được ốc, thường chúng tôi ngâm nước vo gạo trong 1 ngày, ốc nhồi thì đem nấu giấm dọc mùng hoặc nấu chuối. Còn ốc đá, ốc giấy và ốc quắn thì đem luộc, chạy ra vườn vặt 1 nắm lá chanh cho vào nồi. Khi chín, dùng gai bưởi to để lôi ruột ốc ra ăn, đối với ốc đá do nó quá bé nên bao h cũng phải dùng kìm để bóp vỡ đít ốc rồi hút chùn chụt..
    (còn nữa)
    P/S: mời các bác cùng viết về các chủ để tuổi thơ đã từng tham gia như bẫy chim, bắt cá hoặc thứ gì đó ở quê các bác mà chỗ chúng e không có để a e cùng biết.
    Đồng Trụ Chí Kim Đài Dĩ Lục
    Đằng Giang Tự Cổ Huyết Do Hồng

  2. #2
    Ngày tham gia
    20-05-2007
    Bài viết
    351

    Mặc định

    tiếp đi bác, chuyện xưa chuyện nay vần vũ
    Qua nửa đời phiêu dạt, con lại về úp mặt vào sông
    quê.

    http://www.flickr.com/photos/8177921@N08

  3. #3
    Ngày tham gia
    16-06-2010
    Vị trí hiện tại
    Cồn Trạng Lột
    Bài viết
    438

    Mặc định Ký ức đồng quê (tiếp)

    BẪY CHIM CHÈO BẺO:
    Cứ trước vụ gặt khoảng 1 tháng, chim chèo bẻo về đồng ruộng rất nhiều. Lũ trẻ con chúng tôi rất háo hức trong chuyện đi bắt loài chim này. Việc làm bẫy rất đơn giản, mỗi đứa góp 1 vài trăm đồng đến một vài nghìn để đi mua nhựa dính chim về, cử 1 thằng trong nhóm đi chọn và nhổ lấy khoảng 2 chục cây lúa thân cao, thẳng và đem tuốt sạch lúa xanh ở ngọn, 1 thằng được cử đi dính chuồn chuồn với yêu cầu chủ yếu là chuồn mắm và chuồn chuồn vôi (đặc biệt là chuồn mắm vì màu nó đỏ chóe nên lũ chèo bẻo dễ nhận thấy). Sau đó, xâu con chuồn chuồn vào đầu ngọn lúa khoảng 5cm rồi bôi nhựa vào đầu ngọn lúa (phía trên và dưới vị trí để chuồn chuồn). Làm được khoảng 5 xâu như thế đem xuống ruộng lúa và buộc lại cho nó nhô cao lên và chạy lên bờ ruộng xa ngồi chờ. Cứ như thế, đôi mắt từng đứa chăm chăm nhìn về cái bẫy và chạy thục mạng về đó khi có 1 con chim dính bẫy.
    Chim chèo bẻo mổ đau chảy nước mắt và tiếng kêu của nó thì inh ỏi, nhưng lũ trẻ con thường vặt lông, đem thui rồi mang chia nhau về nhà băm nhỏ xào với rau muống. Nhắc đến đây lại chảy nước miếng vì cả chục năm nay chưa ăn lại món này.
    BẮT CHIM CUỐC VÀ GÀ ĐỒNG:
    Món này lũ trẻ con chúng tôi rất háo hức vì nó đem lại cho chúng tôi nhiều tiền để mua những thứ mà mình thích. Thời điểm bắt chim Cuốc và gà đồng là khi vụ gặt đã sắp xong, trên đồng chỉ còn lại vài mảnh ruộng chưa gặt vì lúa còn xanh. Công việc đầu tiên là đi tìm 1 tấm lưới gà rách (tấm lưới này dùng để ngăn gà ra khỏi vườn), 1 nhóm nhỏ khoảng 5 đứa đem tấm lưới này đặt vào phía cuối của khoảng ruộng, 3 thằng đứng ở đấy và cho 2 thằng giữ chặt tấm lưới, 2 thằng còn lại lên phía đầu khoảng ruộng cầm 2 cây gậy và tiến hành xua lũ cuốc, gà đồng chạy té khói về phía cuối. Kết quả là lũ cuốc và gà đồng chạy vướng vào tấm lưới và thế là thằng còn lại bắt cho vào cái bì xác rắn và mang về.
    Chim Cuốc và Gà đồng chúng tôi bắt được khá nhiều, sau khi chi đều cho mỗi đứa vài con đem về nhà làm thịt. Vì 2 loài chim này khá to nên mỗi đứa chỉ cần 4-5 con đem về băm nhỏ làm món thịt Rim với lá chanh ăn cả ngày, số còn lại đem bán lấy tiền mua kem, mua bi, mua dây chun...Những thứ mà có lẽ trẻ con bây h ít dùng đến nữa.
    (còn nữa)
    Đồng Trụ Chí Kim Đài Dĩ Lục
    Đằng Giang Tự Cổ Huyết Do Hồng

  4. #4
    Ngày tham gia
    15-01-2011
    Vị trí hiện tại
    đông cương tp thanh hóa
    Bài viết
    46

    Mặc định

    viết tiếp nữa đi anh.nghe vậy lại thấy nhớ quê thế

  5. #5
    Ngày tham gia
    20-05-2007
    Bài viết
    351

    Mặc định

    tiếp đi bác pona. Viết về ngày xưa ơi, những gì chân thật. Chậc chim quốc và gà đồng rim lá chanh thì phải biết
    Sửa lần cuối bởi hanchechat; 11-10-2011 lúc 03:05 PM.
    Qua nửa đời phiêu dạt, con lại về úp mặt vào sông
    quê.

    http://www.flickr.com/photos/8177921@N08

  6. #6
    Ngày tham gia
    16-06-2010
    Vị trí hiện tại
    Cồn Trạng Lột
    Bài viết
    438

    Mặc định Bẫy chim nhạn

    Loài chim nhạn bé tý, vặt lông xong còn được 1 mẩu thịt bằng cái ngón tay cái nhưng đã là trẻ con thì bắt được con gì mà có thể ăn thịt thì đứa nào chả máu. Để bắt được chim nhạn cũng không hề đơn giản, trước đấy chúng tôi cũng đi mua 1 ít nhựa về để đặt bẫy nhưng không thành công. Sau này lũ trẻ chăn trâu nghĩ ra một cách bẫy chim nhạn rất hay mà có lẽ ít người biết đến đó là chúng nó lấy mấy cái lông đuôi trâu, bò sau đó làm thành 1 cái thòng lọng buộc vào đầu cái que xương lá dừa (ở Hoằng Hóa dừa cực nhiều), trên đầu cái xương lá dừa đó gắn 1 con ruồi nhỏ, làm xong xuôi tầm vài chục cái bẫy đem cắm thành hàng ngang dọc theo bờ ruộng rồi cứ thế mấy đứa rủ nhau đi kiểm củi và rơm rạ khô.

    Chim nhạn có 1 đặc điểm kiếm ăn rất đặc trưng đó là chúng bay trên cao rồi bất thình lình bổ nhào xuống tóm lấy con mồi rồi phóng vút lên không trung, với những cái bẫy như thế khi bổ nhào xuống để bắt những con ruồi trong bẫy thì ngay lập tức lúc bay lên lũ nhạn sẽ bị cái thòng lọng thít chặt vào cổ và cứ thế nằm lại đấy vì lông đuôi trâu bò rất dai, không đứt được bởi sự vùng vằng của lũ nhạn.

    Bẫy chim nhạn như thế rất mất công và không được nhiều, thường chỉ được tầm vài chục con để lũ trẻ chúng tôi vặt lông rồi nướng chín và ăn tại chỗ. Để có thể kiếm được tiền từ chim nhạn thì phải nghĩ ra 1 cách khác và không có cách nào khác đó là dùng lưới rào gà mắt nhỏ. Đầu tiên là kiếm 1 cái bờ ruộng mà ở đó phải có vài cây cao (cây xà cừ cao độ 5-6m là tốt nhất), thời điểm thích hợp là gặt lúa sắp xong. Tại sao lại như vậy, nguyên là do lũ nhạn rất thích ăn loài bọ xít xanh hôi rình, khi gặt sắp xong không còn lúa nên loài bọ xít này tập trung toàn bộ về các cây cao ở giữa cánh đồng hoặc giáp làng. 1 thằng được cử trèo lên cây và cầm thêm cái gậy tre dài khoảng 2m, 2 thằng còn lại dăng mảnh lưới theo bờ ruộng dài tầm 7m cao ngang ngực lũ trẻ con rồi chốt 2 đầu bằng 2 cái gậy tre, 1 đầu cố định, còn đầu kia có thể điều chỉnh chiều cao tấm lưới bằng cách nghiêng cây gậy chùng xuống.

    Sau khi chuẩn bị kỹ càng, theo hiệu lệnh thằng trèo lên cây sẽ dùng gậy tre khua mạnh vào tán lá cây um tùm để cho lũ bọ xít bay tán loạn ra ngoài, ngay lập tức lũ chim nhạn sẽ đuổi theo lũ bọ xít xanh đó nhưng vì loài bọ xít xanh bay rất kém, chúng thường đáp thẳng xuống bờ ruộng nên đương nhiên lũ nhạn sẽ bổ nhào xuống trước khi loài bọ xít kịp hạ cánh an toàn. Trước đó, 1 đầu lưới đã được hạ chùng xuống và đợi thời điểm lũ nhạn bổ ào xuống theo những con bọt xít rồi vút lên thì ngay lập tức chiếc lưới gà được kéo căng lên và ngay lập tức có vài chú nhạn sẽ mắc lưới, nhiệm vụ của thằng còn lại rất dễ dàng. Bằng cách này lũ trẻ con đã có tiền để làm những gì mình thích vì khi bán chim nhạn với số lượng nhiều, có thể dễ dàng chế biến bằng cách băm nhỏ thịt rồi rang với vài cái lá chanh để thưởng thức.

    P/s: bây h có về quê cũng không thể thưởng thức được món này, với lại lớn lên mới thấy tốt nhất là không nên bắt quá nhiều chim nhạn như thế.
    Đồng Trụ Chí Kim Đài Dĩ Lục
    Đằng Giang Tự Cổ Huyết Do Hồng

  7. #7
    Ngày tham gia
    01-09-2011
    Bài viết
    226

    Mặc định cũng là kỷ niệm của trẻ thơ yêu dấu đó

    Sao mà ở đó nhiều chim thế, chỗ nhà mình chỉ dùng nhựa cây bắt chuồn chuồn thôi, còn nếu đi chăn trâu thì đào lò nướng khoai, ngô hoặc câu tôm nướng,

    À còn một chỗ nay làm minh ấn tưởng nhất nè, Cách chỗ nhà mình khoảng gần 2km có 1 chỗ là di tích hồi chiến tranh, ở đó có 1 cái ca (cái hầm hồi xưa) nằm ngay chân núi dài hơn ba chục mét, có 5 cửa đã và 2 cửa đã đc đạp bể một góc để chui vào, trong đó là cái hầm kiên cố đc xây dựng từng khoang từng vùng để để vũ khí và lãnh nạn. Mới nghe 1 đứa phát hiện đến đó thì ngay chiều hôm đó 1 đoàn khoảng mười mấy đứa cả trai cả gái tuy xa mà vẫn lùa trâu ra tận đó và dĩ nhiên là không wen chuận bị đèn pin, đuốc và gậy gộc. Thả trâu ăn trên đồng (đã gặt hết) cả đoàn chuận bị đi vào hầm, chuẩn bị vào hầm đứa nào đứa nấy sợ run chân, vì bảo đây là cái hầm đã rất lâu nên bây giờ trong đó chỉ có rắn và giơi ở thôi, trên đường đi trong hầm lại là những cái giếng sâu mà ko cẩn thận có thể té xuống đó. Bắt đầu nhảy vào hầm cảm giác lạnh lạnh làm mấy đứa con gái phải khóc, nhưng vẫn đi. trên đường đi phải cẩn thận từng bước chân ko thì té chết. bọn con trai thì toàn hù để bọn con gái khóc , vào đó trước giờ ko có điện nên người ta dùng đuốc nhưng đuốc cháy đc một lúc thì bị tắt ngấm phải dùng đèn pin nên tối thui. lại nằm trong lòng đất nên cảm giác lạnh ghê rợn cả người. Nhưng rồi cũng hết vừa nhìn thấy một chút ánh sáng thì đều reo lên có đứa lại oà ra khóc. Ra khỏi hầm đứa nào đứa nấy mặt mày lem luốc vì khói đuốc bám vào tường. Như vậy mà chiều về chả đứa nào giám kể với cha mẹ cả, chỉ dám kể với bạn thui. Dại gì kể, kể xong không đc khen mà đc trận đòn thì chết thà mấy ngày sau kể thì đc

    P/S : đến khi đó mới cảm nhận thấy ông bà mình ngày xưa khổ đến thế nào, và chiến tranh thật tàn khốc
    Ai ơi cà xứ Nghệ
    Càng mặn lại càng giòn
    Nước chè xanh xứ Nghệ
    Càng chát lại càng Thơm

  8. #8
    Ngày tham gia
    23-01-2008
    Bài viết
    2,140

    Mặc định

    Ở quê thích nhỉ.Em sinh ra và lớn lên ở TH nhưng cũng ko biết chăn trâu hay đào lò nướng khoai là gì.Hix.Chỉ đc đi tắm sông (sông nông giang) và đá bóng thui.
    Tuổi thơ em lớn lên cùng với những trò nghịch dại mà đến giờ nghĩ lại còn thấy rùng mình.
    Nhà ai gần cầu cao thì chắc chắn là sẽ có 1 vài lần ra sống tắm,và cảm giác mạnh lúc đó là nhảy từ trên thành cầu xuống nước kiểu như mấy vận động viên bơi lội ý.hix.Nếu có 1 cái que hay cái cây dưới đó thì sao nhỉ...????hix.
    Nhà gần nhà hát nhân dân,mỗi chiều cứ vào đấy thả diều,nếu ai đã từng 1 lần ngồi trong đấy xem ca nhạc thì sẽ thấy mấy cái hàng ghế bê tông nó cứng như thế nào,vậy mà em cứ nhắt từ hàng này qua hàng kia,lúc thì chơi lùa nhau,lúc thì chơi thả diều.nói chung nếu trượt chân phát là tóe máu và đi viện.hix.có 1 trường hợp ngã lòi cả xương cằm.kinh.

    Tuổi thơ là vậy đóa.Nhưng em vẫn ước 1 điều đó là : " Ước gì mình khôn như bây giờ và mình đc trẻ lại như ngày xưa." hehehehe
    TuongVyStudio 113 Tống Duy Tân - TPTH (đường đi Sầm Sơn)

  9. #9
    Ngày tham gia
    22-02-2008
    Vị trí hiện tại
    Mai An Tiêm.
    Bài viết
    1,263

    Mặc định

    Nhắc đến quê thấy rưng rưng và nao cả lòng:
    1. Quê tôi ven đường quốc lộ 45- một ngôi làng cách biệt với các làng khác. Cả làng chỉ có hai họ (Hoàng + Trịnh), gần 100 nóc nhà. Anh em tôi biết hết các gia đình, từ đứa nhỏ mới đặt tên đến các cụ, thậm chí cả tên tục (Ngày xưa gọi tên con đầu thay tên cha mẹ). Thường đố nhau xem có bao nhiêu người tên gì rồi dẫn chứng xem ai đúng ai sai.

    Trung tâm làng có một cái kho hợp tác, hai bên kho là hai cái sân rộng. Lúa cả làng thu hoạch về thì được đập kẹp ở đây. Khi đó không có máy tuốt, dùng hái làm bằng tre, gắn một con dao mảnh gọi là lưỡi hái. Lúa thì gặt 1/2 thân, bó lại thành từng búi bằng hai cái tay người lớn ôm được. Sau đó dùng hai thanh tre buộc một sợi dây thường làm bằng da bò rồi đập vào cái cối đá lật ngược. Đập hết lúa, 1/2 thân cây lúa này gọi là rơm, rơm rất thơm và dễ cháy. Thường chất thành đống để dành cho trâu bò ăn.

    Rơm được chia đều cho các hộ gia đình, mỗi hộ được 1 phần - mang về rải ra sân. Lấy con lăn bằng đá buộc ách vào trâu bò hoặc người kéo. Tầm 1-2 tiếng thì rũ rơm đó và thu hoạch những hạt lúa sót lại lúc đập kẹp. Lúa này gọi là lúa rơm, nó sẽ không ngon bằng lúa đập kẹp. 1/2 thân cây lúa còn lại ngoài ruộng thì dùng liềm cắt sát gốc. Đánh thành từng gồi nhỏ ở ruộng cho khô, 1/2 thân cây lúa này gọi là rạ - dùng để đun nấu.

    Ấn tượng nhất là mỗi nhà có một cây rơm và một cây rạ. Thỉnh thoảng vẫn có người đốt cây rơm nhà khác do thù tức. Lúc đó kẻng và mõ trong sân kho lại vang lên từng hồi 3 tiếng một gấp gáp. Cả làng cầm xô chậu đi chữa lửa. Thông thường chỉ để cháy thành tro và ngăn chặn không lây lan sang cây rơm hoặc nhà khác.
    Mua vui cũng được một vài trống canh

  10. #10
    Ngày tham gia
    09-09-2008
    Vị trí hiện tại
    Chổ ni nì
    Bài viết
    765

    Mặc định

    Kí ức về đồng quê,tuổi thơ thì nhiều nhưng chả biết viết dăng cho hay cả. Thui thì, mình cứ kể nhá, kể 1 chuyện thôi : Tuổi thơ và con bò vàng.(Đừng ai cười nha)
    Tuổi thơ mình gắn liền với con bò vàng. Con bò đó gắn bó với mình từ lúc bố mẹ mua về năm 1992 đến khi nó già quá mà phải bán đi (năm 2000).
    Bố mình đi bộ đội về, do ảnh hưởng chiến trường nên không thể ra đồng làm việc. Mọi việc đồng áng đều do mẹ lo hết. Vì vậy, cả 2 anh em đều phải theo mẹ đi làm đồng sớm. Lúc mình học đến lớp 4 thì anh trai đã biết cấy giỏi lắm rồi, sau đó anh biết cày bừa cũng giỏi.
    Lúc mới mua bò về, việc của mình hằng chiều là đi chăn bò. 10 bữa đi chăn thì mất 9 bữa ham chơi để bò ăn ngô của người ta rồi về lại bị bố đánh. Bò mới lúc đó rất hung, đụng con bò đực khác là húc nhau, và nó bị lốc mất 1 cái sừng bên phải.
    Hồi đó, có phong trào thiến gi... bò. Ai cũng bảo thiến đi cho nó thuần. Thế là bố quyết định thiến... nó. Cũng đợt đó, có thằng em nhà chú ở Hà Nội được cho về quê chơi hè. Hôm nào nó cũng đi theo mình để chăn bò. Hôm đầu tiên sau khi con bò bị thiến... mình khoe với đám bạn là "Bò nhà tau thiến... rồi, ko phải lo nó đánh nhau nữa mô". Thằng em mình nghe mà ko hiểu gi...' là cái gì, thế là nó chạy 1 mạch về nhà để hỏi mẹ nó. Về đến cổng nó la lên " Mẹ ơi mẹ, gi' là cái gì?Chị Tú bảo bò nhà tau mới thiến gi' kìa". Cả nhà nghe mà ai cũng cười lăn cười bò. Sau này, mỗi lần nó về gặp mình đều nhắc đến câu "Bò nhà tau mới thiến gi'... " rồi 2 chị em cùng cười.


    (Tiếp tục sau)
    Khởi đầu mới ở vùng đất mới!

Quyền viết bài

  • Bạn không thể đăng chủ đề mới
  • Bạn không thể gửi trả lời
  • Bạn không thể gửi đính kèm
  • Bạn không thể sửa bài
  •