PDA

View Full Version : Đọc "Xin Lỗi Em Chỉ Là Con Đĩ "


thanhhoafcfan
25-09-2007, 12:06 AM
Đọc “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ”

của Tào Đình

( Dịch giả :Trang Hạ)



Một chuyện tình xót xa đầy nước mắt…

Hạ Âu, cô gái xinh đẹp, thông minh lại có một xuất thân đầy tủi nhục: con gái một phụ nữ làm điếm chuyên nghiệp. Đến cha của con gái mình là ai, người mẹ ấy cũng không hề biết.

Nhan sắc bẩm sinh mang lại cho Hạ Âu toàn những kinh hoàng. 11 tuổi đã bị hiếp. Tính đến năm 19 tuổi, cô đã bị “9 người đàn ông cưỡng hiếp”. Kinh hoàng hơn nữa, họ đều là “những người đàn ông của mẹ”. Đến nỗi, Hạ Âu có lúc buộc phải tin mình “bẩm sinh đã đi quyến rũ đàn ông”.

Nỗi đau bị khoét sâu hơn khi Hạ Âu gặp Hà Niệm Bân. Ban đầu, Bân chỉ coi cô là “con đĩ”. “Hợp đồng làm đĩ” được kí kết trong 2 năm. Bân trả tiền, Hạ Âu thành gái bao. Tình yêu nảy mầm trong những ngày thực hiện “hợp đồng” ấy. Những tưởng chuyện cổ tích hiện đại thời @ kết thúc có hậu. Nhưng rốt cuộc,chỉ còn lại đau đớn, đắng cay. Hà Niệm Bân từ chối người con gái mình yêu, lý do cực kỳ đơn giản: “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ”.

Tác phẩm vừa gây sốc, vừa gợi tò mò cho bạn đọc. Thú thực, ban đầu tôi đọc trong tâm thế: “Để cho biết. Xem tác giả viết nhố nhăng những gì”. Nhưng càng đọc càng bị cuốn hút. Gấp sách lại, mới nhận ra là mình đang khóc. Làm sao có thể không khóc được trước số phận một Hạ Âu như thế, trước một cuộc tình ngang trái nhường kia, và nhất là trước những dòng văn thổn thức, chắt lọc…

Có thể thấy ngay một điều: cốt truyện không mới. Có mới chăng là cái tên truyện táo bạo kia. Vậy thì truyện hấp dẫn độc giả vì đâu? Trước tiên là vì tình người nồng ấm và lấp lánh. Viết về một chuyện tình ngang trái, nhưng “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” không chỉ có tình yêu trai gái. ở đó còn có tình người nói chung, tình mẹ với con, con với mẹ… Mẹ con Hạ Âu, những người bị nhìn nhận là “dưới đáy xã hội”, là không biết đến tình cảm nghiêm túc, chỉ biết đến tiền, lại khiến người đọc xúc động sâu xa bởi tình mẫu tử thiêng liêng. Trớ trêu thay, chính tình cảm ấy lại tạo ra bi kịch cho cả hai mẹ con. Mẹ yêu con, chỉ sống vì con nên gắng sức bao bọc, che chắn cho con. Biết thân phận mình chẳng ra sao nên mẹ đẩy con ra khỏi mẹ càng sớm, càng nhiều càng tốt (học cấp 2, Hạ Âu đã ở nội trú trong trường). Ngờ đâu, thiên thần trong trắng của mẹ bị chính những tên đàn ông khốn kiếp đến với mẹ hãm hại. Con, vì yêu mẹ nên cố gắng không để mẹ biết sự thật tày đình kia. Hai mẹ con yêu nhau, sống chết vì nhau mà như mặt trăngvới mặt trời… Những dòng tácgiả Tào Đình viết về tình cảm của Hạ Âu với bác Trương, người bán chè tôm lạnh- hàng xóm cũ của cô- dù chỉ là vài nét phác qua, cũng để lại dư vị thật ngọt ngào về tình người tha thiết và ấm nóng… Bên cạnh tình người ấy là những vô đạo, bất nhân, tàn nhẫn, lạnh lùng; là những tên đàn ông đểu giả đi qua cuộc đời hai mẹ con Hạ Âu. Tiêu biểu có Tổng giám đốc Lưu Quang Đông. Hắn dùng tiền của để bao mẹ Hạ Âu nhưng mục đích là chờ cô con gái mới hơn chục tuổi đầu lớn lên để chiếm đoạt. Những vết bầm tím giống nhau trên cơ thể của cả mẹ và con khắc vào bạn đọc nỗi ám ảnh ghê rợn. Hạ Âu là nạn nhân tội nghiệp của sự khốn nạn, bất lương trong những gã đàn ông hám dục. Để rồi cuối cùng, tình yêu thực sự tới gõ cửa trái tim, nhưng cô cũng không giữ được. Thân phận “con đĩ” khiến cô trắng tay. Tạo ra thân phận đó, ác nghiệt thay, chính là bọn đàn ông đã cưỡng hiếp cô, rồi lại khinh rẻ cô…

Yếu tố quan trọng nữa tạo nên sức hấp dẫn của tác phẩm là chất văn quý giá. Hình ảnh Hạ Âu trở đi trở lại: “như một làn gió thanh tân giữa trưa nồng” “dáng vóc thanh mảnh” “ như bông bồ công anh bị gió thổi tan” “như một đoá hoa, đứng dưới nắng sáng” “như chú chim thanh tĩnh đậu nhẹ bên tôi” “như thể một bông hoa gạo trắng bay lang thang trong căn phòng” “đôi đồng tử như thuỷ tinh” “cô cười như một bông bồ công anh thanh nhã đang tan ra trong bao la”…. Tác giả thường xuyên dùng hình ảnh so sánh khi nói về Hạ Âu, làm nổi bật lên chân dung cô gái trong sáng, yêu kiều, đối lập vô cùng với những nhơ nhớp mà thân phận “con đĩ” như cô phải gánh chịu. Thủ pháp tương phản được sử dụng triệt để khi xây dựng hình ảnh Hạ Âu, từ hoàn cảnh tới tính cách, từ phẩm chất đến số phận…Hạ Âu vừa bé nhỏ, mảnh mai cần được bao bọc, chở che, nhưng lại vừa bản lĩnh. Tào Đình rất dụng công vào việc tả dáng vẻ và đôi mắt Hạ Âu. Đôi mắt, theo nhận xét của Hà Niệm Bân là “ không hiểu đang ngẫm nghĩ cái gì”, “đôi mắt đẹp lặng im”, đôi mắt luôn tỏ ra bình thản, không xao động trước mọi vẫn đề. Chỉ khi nào xúc động lắm, mới thấy mắt Hạ Âu long lanh cười hoặc khóc. Hoá ra, vì từ năm 11 tuổi đã phải nuốt đau khổ, tủi nhục vào lòng để không ảnh hưởng gì đến mẹ, Hạ Âu đã học được cách “giấu mình” như thế. Những dòng viết về hồi ức, về kỷ niệm trong “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” thực sự lay động lòng người. Hạ Âu rủ Hà Niệm Bân đi ăn chè tôm lạnh, ăn chỉ để hồi tưởng lại những kỷ niệm ấu thơ nơi phố nghèo nhưng tình nghĩa: “ cô lại bắt đầu tiếp tục ăn chè. Ăn cho đến khi không còn một miếng thừa, như thể cất giấu tất cả nhữnggì tốt đẹp nhất của thời thơ bé vào sâu thẳm trong cô” “không lâu sau, đất nơi đây bị giải toả, mọi người phiêu bạt nhiều nơi (…) cô lặng đi một lát rồi khẽ bảo, từ nay trở đi đã mất hẳn khoảng trời của cô”. Những câu văn ngân rung, chạm đến cõi tha thiết nhất của tình người….

Một tác phẩm cuốn hút người đọc phải bằng chính chất văn của nó. “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” đã làm được điều này. Chúng ta đừng kỳ vọng vào những tác phẩm thử nghiệm đủ mọi thứ đổi mới, nhưng lại bỏ quên mất chất văn chương. Không bạn đọc nào “tiêu hoá” nổi thứ văn như thế. Dẫu còn đôi chỗ chưa được “nuột nà” và thuyết phục lắm, nhưng “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” xứng đáng là một tác phẩm hay. Thoạt đầu, tôi hơi “dị ứng” bởi tên truyện, nhưng đọc xong, “duyệt” qua những cái tên mà tác phẩm từng mang: “Em nấu tình yêu thành món canh” (tái bản lần 1), “Ai là nỗi đau của ai” (tái bản lần 2) thì thấy “Xin lỗi, em chỉ là con đĩ” quả là cái tên đắc địa nhất, khó có sự thay thế tương đương.

ime
25-09-2007, 01:04 PM
câu truyện >> http://teen9x.net/diendan/showthread.php?t=37546)

thanhhoafcfan
18-10-2007, 04:47 PM
...........Cánh đồng bất tận............
Xã hội Trung Quốc thời kỳ vừa qua đang diễn ra sự thay đổi giá trị xã hội sâu sắc. Hiện nay các nhà văn hoá Trung Quốc đang mải mê mô tả hiện thực qua sự ăn chơi suy đồi của lớp lãnh đạo, nhà giàu mới thì Tào Đình thành công ở chỗ đi mô tả hệ quả của sự ăn chơi đó đối với những người như Hạ Âu. Ở Việt Nam cũng có Nguyễn Ngọc Tư, viết cứ dủ dỉ dù dì nhưng đọc hay lắm. Ngoài Cánh đồng bất tận in thành sách mình vẫn hay đọc văn của chị trên Kinh Tế Sài Gòn.

Tôi cũng đã đọc qua tác phẩm cánh đồng bất tận của Nguyễn Ngọc Tư rồi . Đó là một tác phẩm hay . Tấn bi kịch của những con người khi mà họ sống bằng cái bản năng,"ở cái cánh đồng đó có một người tên thù ,một người tên hận ..." Đọc xong tác phẩm ta thấy cay đắng xót xa cho những kiếp người ,...

dangtruong
31-03-2009, 03:51 PM
mấy câu chuyện này nó gióng mấy món fastfood thôi

huyson16
31-03-2009, 04:29 PM
Nuôi dưỡng tâm hồn mà. Sao lại fastfood được.

thoxuan
31-03-2009, 06:15 PM
một câu chuyện làm sôn xao cư dân mạng. Tôi đã đọc cách đây hơn 1 năm. Chuyện cũng hay, mang đậm hơi thở hiện đại.

thanhhoafcfan
31-03-2009, 11:09 PM
Đọc mấy truyện này cũng hay hay, nhưng nhanh quên thôi.

Bác thanhhoafcfan có đọc Suối Nguồn (The fountainhead) của Ayn Rand chưa?


Em có nghe nhiều về tác phẩm này. Một tác phẩm đã làm nên tên tuổi của nhà văn tuổi 20 Phan Việt (là người dịch Suối nguồn). Nhưng nói thật em chưa có dịp đọc toàn bộ tác phẩm.

bachcamthuy
01-04-2009, 04:59 PM
Khi còn là SV, cạnh phòng trọ Em có mấy con Kave nó thuê nhà cạnh đó, E cũng thấy nó sống tử tế hơn nhiều so với nhiều người nghĩ. Cave cũng có dăm bảy loại: Loại kiếm tiền để ăn chơi, loại kiếm trai để cho đã cơn khát, loại kiếm tiền nuôi bản thân và gia đình... Nhưng nói chung dù là hoàn cảnh gì mình cũng .éo chấp nhận được, mà lúc đi hát không có chúng nó "cầm mic" cũng .éo chịu được.

lequangvu0909
02-04-2009, 09:34 AM
Khi còn là SV, cạnh phòng trọ Em có mấy con Kave nó thuê nhà cạnh đó, E cũng thấy nó sống tử tế hơn nhiều so với nhiều người nghĩ. Cave cũng có dăm bảy loại: Loại kiếm tiền để ăn chơi, loại kiếm trai để cho đã cơn khát, loại kiếm tiền nuôi bản thân và gia đình... Nhưng nói chung dù là hoàn cảnh gì mình cũng .éo chấp nhận được, mà lúc đi hát không có chúng nó "cầm mic" cũng .éo chịu được.

Ở Cẩm Thủy mình có chỗ nào không bác.

vietnam20072011
14-04-2009, 01:08 AM
không có con đĩ đó thì nhiều người chết đó hiiiiiiiiiiiiiiiiii

thythytran
10-05-2012, 08:51 PM
Con trai giỏi nhất hứa liều

Trước mặt con gái đủ điều hứa suông

Con trai ăn nói luông thuông

Trên trời dưới đất diễn tuồng thật hay

Con trai giả bộ giả say

Gặp con gái đẹp ... tỏ bày lời yêu

Con trai cái miệng nói nhiều

Trong lòng rỗng toét chứ yêu nỗi gì

Con trai có tính rất lì

Ði kưa con gái , cây si đứng trồng

Con trai thường chẳng thật lòng

Yêu sàm , yêu sỡ lòng vòng khó tin

Con trai tật xấu linh tinh ...

Vậy mà cứ tưởng đâu mình là ngoan

Con trai hết sức ngang tàng

Em em ngọt sớt ... rồi nàng nhớ nhung

Con trai quậy phá lung tung

Trời ơi đất hỡi .... anh hùng một cây

Con trai tóm lại hết xài

Mới nhìn thấy ghét.. nhìn hoài "ghét" thêm

Con Trai như mấy củ khoai
em mà đói bụng em nhai vào lòng


con trai như cá lòng tong
tối ngày bơi lội, long nhong xuốt ngày


Con Trai mặt mày đen sì
Ai mà đụng tới là xui cã ngày


Con Trai như cái mũi tên
Tối ngày đi thọc, lon ton ngoài đường


Con Trai như gác phố đường
Phường nào gái đẹp, trai theo đi đùa


Con Trai ai nấy cũng dzê
Em nào, em nấy không tha em nào

honey@ts1
10-05-2012, 09:53 PM
truyện này phải đọc quyển thì mới sướt mướt

trongtinhpro_ts
11-05-2012, 12:13 AM
Con Trai mặt mày đen sì
Ai mà đụng tới là xui cã ngày




chết rồi, ai cũng bảo mặt mình đen xì trách gì ko có đứa nào chịu yêu, giờ với biết lí do.kaka

Forgive
11-05-2012, 11:46 AM
Đã là con thì phải là gái chứ sao lại "con trai"

dinhthang
11-05-2012, 04:54 PM
Con Trai như cái mũi tên
Tối ngày đi thọc, lon ton ngoài đường


Con Trai như gác phố đường
Phường nào gái đẹp, trai theo đi đùa


Con Trai ai nấy cũng dzê
Em nào, em nấy không tha em nào
Hê Hê Em thythytran nói thế thì mằn răng mà lấy được chồng chứ.
Sau này em mà lấy được chắc chồng em " nhoặc lắm đó"
Con gái cũng có cái gương soi thì cũng thế mà.con gái có thì con trai mới làm được thôi.

raumá_thuốclào
11-05-2012, 06:33 PM
em này ế chồng là cái chắc rồi chứ ai lại nói như vậy chứ..............con trai ngày nay cũng chung tình lắm chứ anh em nhỉ? yêu một trăm chọn mười và lấy 1 mà :))

honey@ts1
11-05-2012, 09:48 PM
con trai bây giờ. haizz. ứ tin đc

thythytran
11-05-2012, 09:54 PM
chết rồi, ai cũng bảo mặt mình đen xì trách gì ko có đứa nào chịu yêu, giờ với biết lí do.kaka

định quảng cáo mình chưa có người yêu để tán gái chứ gì ?? ,, em nào muốn làm người yêu anh tinhpro hay tĩnh" rồ" ha há . thì cứ nhào vô anh tĩnh nhiệt tình luôn nhé ;

trongtinhpro_ts
11-05-2012, 10:21 PM
định quảng cáo mình chưa có người yêu để tán gái chứ gì ?? ,, em nào muốn làm người yêu anh tinhpro hay tĩnh" rồ" ha há . thì cứ nhào vô anh tĩnh nhiệt tình luôn nhé ;

đang quảng cáo với em thythy đấy.hehe

Song Len
12-05-2012, 04:20 PM
ban Khanhdy co'mot bai viet that hay, doc xong co' that nhieu cam xux trai' chieu.Co' le la khong it' nguoi con gai nghi dc nhu ban neu' do' la mot cau chuyen co' that tai TP THanh Hoa' 8->-----HuanCaothoinay!----------

thythytran
14-05-2012, 02:56 AM
đang quảng cáo với em thythy đấy.hehe


chồng con là cái nợ nần .
thà rằng ở vậy nuôi thân béo mầm

meokt_luoi
23-05-2012, 12:29 PM
Cửa bệnh viện bị va đập mạnh, mọi người nhìn ra, một cô gái trẻ, tóc tai rối bù, mặc bộ đồ ngủ, đôi mắt điên đảo, chạy vào.

- Đâu? Anh ấy đâu??????????

Cô như lao vào trong phòng cấp cứu, những người cạnh đó phải cản cô lại. Cô gái oằn mình đau đớn, cô không tin được điều đang xảy ra.

Người yêu cô bị tai nạn. Tai nạn công trường. Rất. Rất. Nặng!
Đôi mắt ấy, sau 2 ngày không ngủ, khóc quá đủ, khiến đáy mắt khô cằn, sưng, rát. Bây giờ, cô ấy chẳng còn có thể khóc nữa. Mặc người qua lại, cô quỳ trước cửa phòng màu trắng – cánh cửa mà trong đó người yêu cô đang vật lộn với thần chết, chắp tay lên ngực, cầu nguyện cho anh sẽ qua, mong cánh cửa cuộc đời không đóng lại, mong anh mạnh mẽ đủ để không bỏ lại mình cô trên cuộc đời.

Người ta kể lại, hôm ấy, anh rất vui vì vừa nhận được tiền lương. Mặc dù anh đang sốt cao, nhưng số tiền ấy lại chỉ vọn vẹn cho một đôi nhẫn cưới. Anh đã rũ một người đồng nghiệp đi mua nó. Cầm đôi nhẫn trên tay, dường như mọi mệt nhọc trong anh tan đi hẳn. Anh đã nói với người đó, rằng anh không muốn người yêu mình biết mình đang vất vã để mua quà cho cô ấy bởi nếu cô ấy biết cô ấy sẽ rất đau lòng…rất rất đau lòng.

Anh đã nghĩ rằng, đó là ngày cuối cùng anh đi làm. Đúng, là ngày cuối, anh quá mệt, tay chân choáng váng, tòa ốc leo lắt ánh đèn, anh trượt chân và té. Đáng lẽ sẽ nhẹ thôi nếu nó chỉ là ở tầng một, tầng hai…chứ không phải tầng sáu.
Người đồng nghiệp đưa hộp chứa đôi nhẫn cưới cho cô và xin lỗi. Nhưng xin lỗi làm gì, cô không nghe được gì cả. Tai cô ù ù trong tiếng gió, mắt cứ đâm thẳng vào chiếc hộp ấy.

Chiếc hộp nhỏ thế này, chỉ gói gọn trong một bàn tay, vậy mà vì nó…anh giờ phải nằm trong kia. Bất giác cô quăng nó đi, trước sự sửng sờ của người đồng nghiệp. Hai chiếc nhẫn trong chiếc hộp bung ra, lăn lông lốc rồi mất hút dưới những bậc thang.
- Cô…cô làm gì vậy?

Người đồng nghiệp lắp bắp, mắt đảo về phía cô gái rồi về lại hướng của 2 chiếc nhẫn.

- Cậu ấy đã rất cực khổ vì muốn mua chúng cho cô đó?

- Để làm gì? Anh ấy đổi những thứ đó để bỏ tôi sao?

Anh lặng thinh khi nhìn vào đôi mắt ấy, anh từng nghe cậu thanh niên, mặt luôn rạng rỡ khoe về người yêu mình nói rằng, cô ấy có đôi mắt rất lạ, vô cùng lạnh, rất ấm áp, buồn tha thiết. Có lẽ, trong tình huống bây giờ, sự ấm áp của đôi mắt ấy đã bay đi mất, để lại trong đấy chỉ còn là một cái đáy sâu hoắc, rất lạnh, rất đau.

- Tôi tin cậu ấy sẽ tỉnh lại, cô…đừng đau lòng quá.

Người đồng nghiệp buông câu an ủi như kết thúc. Anh nhìn cô, mặc dù anh muốn làm gì hơn, nhưng cũng như những người khác, anh chỉ có thể an ủi những câu xả giao phổ thông như thế. Vì anh, cũng như mọi người, không ai có thể cảm nhận hết nỗi đau của cô gái, đành phải bỏ mặc cô, có thể đó là cách tốt nhất.

Tiếng kim đồng hồ cứ lắc nhẹ từng tiếng tích tắc. Cánh cửa kia mở toang, một vài y tá chạy đi đâu đó rất vội, cô gái lao đến chặn một người lại.

- Người yêu tôi sao rồi? Anh ấy sao rồi?

- Không cầm được máu. Chúng tôi đang đi lấy máu để truyền cho anh ấy. Mong cô bình tĩnh cho.

Họ hất tay cô ra và chạy nhanh hơn. Cô nhìn về phía cánh cửa đã đóng lại, đã hơn hai ngày, họ vẫn chưa cứu được anh ấy. Tay cô lạnh run, thân thể nặng trịch muốn khụy xuống. Bỗng bài hát ấy cứ văng vẳng bên tai, cô lại khóc, nước mắt đẫm mặt từ bao giờ mà cô không hay biết.

- Cô gì ơi…cô…

Một ông bác sĩ, khẽ lay cô dậy khi cô nằm co ro trên dãy ghế đợi. Vừa mở mắt, cô đã nhỏm dậy, hai tay báu chặt vào người đối diện, cô muốn nói gì đó, nhưng lại không nên lời, miệng lắp bắp, đôi mắt đỏ hoe long lên…

- Cậu ấy không sao, không sao…

Dường như người bác sĩ biết cô sẽ hỏi gì, ông nhẹ trấn an cô. Khi nghe xong câu nói ấy, tay cô mới buông xuống, đôi mắt chưa đầy nước đó dịu đi.

- Cậu ấy đã qua khỏi cơn nguy hiểm, thế nhưng…Cậu ấy vẫn phải ở trong phòng điều trị đặc biệt, các chấn thương thật sự rất nghiêm trọng. Cậu ấy còn sống là một phép màu.

- Bao giờ thì…anh ấy bình phục hả…bác sĩ?

- Chúng tôi cũng không chắc là khi nào… nhưng…_ Ông nhìn cô gái e dè, như điều ông sắp nói ra đây sẽ giết chết cô vậy _ Chi phí sẽ rất nặng, cô có thể một mình lo nỗi không? Cô nên gọi cho người nhà của cậu ấy.

- Tôi…là vợ của anh ấy… Tôi có thể lo được, tôi xin các bác sĩ hãy giữ anh ấy lại giúp tôi…có được không?
Cô nói như van nài người bác sĩ già, dùng đôi tay yếu ớt của mình nắm tay tay của ông.

- Đó là trách nhiện của chúng tôi, cô hãy đi làm thủ tục nhập viện và về nhà nghĩ ngơi đi, trong này đã có chúng tôi. Chồng cô sẽ không sao đâu, trông cô kiệt sức quá rồi…

Cô bước như lết trên đường từ bệnh viện về nhà. Mọi thứ trong đầu về một ngày kỉ niệm trở nên tan hoang. Ai cũng nhìn cô, chỉ hai ngày thôi mà trông cô tàn tạ như một kẻ sắp chết, tóc tai rũ rượi, cơ thể kiệt quệ.

" 35 triêu? 35 triệu?"

Đầu cô cứ mãi luẩn quẩn con số đó.

" Cô phải đóng cho bệnh viện 35 triệu để bác sĩ bắt đầu điều trị cho bệnh nhân…"

Cánh cửa hôm nay kêu cót két đau thương, cô ngã xuống nền, mắt nhìn bộ váy nằm dưới đất, bộ váy mà cô nghĩ sẽ mặc nó vào ngày kỉ niệm của cả hai, cô đã mường tượng cả một khung trời hạnh phúc. Tay cô cào lấy nền nhà, oằn mình, những tiếng khóc phát ra nức nỡ…

2 ngày sau, số tiền cần đã được đóng đầy đủ, những y tá trong đó ái ngại nhìn sắc mặt của cô, trông cô rất phờ phạc. Cô xin họ cho cô vào nhìn anh ấy chỉ một lúc thôi và…họ đồng ý.

Anh bị băng trắng người, nằm rất khó khăn, tay phải của anh bị treo lên để các đốt xương trở về đúng vị trí của nó. Cô đứng yên, nhìn mãi một lúc sau mới tiến lại gần, đi rất chậm, hai tay khẽ muốn vươn tới, nhưng có gì đó sợ hãi rụt lại.

- Hôm nay là 3 năm 4 ngày chúng ta yêu nhau….

- Đây là lần đầu tiên anh bỏ em một mình trong ngày…đặc biệt…

- Tại sao anh…lại…ngu ngốc…như vậy…Em không…không…cần

- Em…em…

Từng tiếng nấc vang dội trong căn phòng kín, cô bóp chặt hai tay của mình, thốt ra những tiếng cuối cùng:

- Em…không…còn nguyên…vẹn…

Hai đêm trước, cô lang thang trong thành phố, đi không chủ định, cô nhìn bâng quơ, cô tìm TIỀN. Tiền ở đâu? Tiền tự dưng trên trời rơi xuống? Không! Tất nhiên là không. Vậy mà cô vẫn đi, đi đến tận khuya, mắt cứ nhìn và bước vô định. Bỗng…một chiếc xe gắn máy từ đâu chạy đến.

- Đi đâu vậy cưng?_Giọng một thằng già, mặt rất dê.

- Đi kiếm tiền.

- Đi với anh, anh có tiền nè, 1 chai nguyên đêm!

Câu nói của lão già ấy như một luồn điện xoẹt qua đầu cô. Cô gái biết mình phải làm gì, cô nhìn lão, cười nhạt, đôi mắt quắc ngang, chập choạng bước đi.

Đêm hôm sau, ra khỏi căn nhà không còn là một đứa con gái với một trái tim tan nát, không phải là một người vợ đang quặng từng khúc ruột lo tiền cứu "chồng", bước ra khỏi đó là một cô gái kiêu sa, mặt được trang điểm kỉ càng, đôi giày cao với chiếc váy bó sát.
Đó là một cô gái đẹp, rất đẹp.

Cô đi đến một vũ trường, chân thoáng ngập ngừng rồi đột nhiên bước mạnh như thể một tên săn thú vừa giết đi một con chim non yếu ớt.

Ánh đèn bên trong vũ tường lập lòe rất chói mắt, cô không quen. Cô khẽ nhíu đôi mày, điều này càng khiến cô đẹp hơn. Cô không để ý, đã có vài gã, đang để ý đến cô. Rất nhanh, những gã ấy lần lượt đến. Đầu tiên là một thanh niên, cô không tiếp. Thứ hai là một lão già, cô không màng đến. Rồi gã thứ ba:

- Em đẹp nhỉ?

Một gã đàn ông, dáng lịch lãm, trông có vẻ…rất giàu.

- Nếu không đẹp, anh có để ý không?

Cô nâng ly rượu lên đến tầm mắt, rồi liếc nhẹ qua gã ấy, chỉ bấy nhiêu thôi, là đủ rồi.

- Em rất thông minh_ Gã cười khoái trá.
- Không, chỉ là em biết mình như thế nào.
- Đi chơi với anh nhé cưng.
- Được thôi.

Hai người bước ra khỏi đó, họ đi đến khách sạn, sang trọng, tất nhiên, ông ta giàu mà.

- Em ngã giá nhé.
- Ok!
- 35 triệu một giờ.
- Cái giá đó là…không thể đâu cưng.

Ông ta rít điếu thuốc, rồi phả vào mặt cô gái. Cô nhìn ông ta, một cái nhìn vô cùng bất cần theo kiểu cô có thể kiếm hàng tá kẻ như ông ta. Cô mở cửa xe, tính bước ra, thì đôi tay ấy đã níu cô lại. Ông ta cười, 35 triệu có nhằm nhò gì, chỉ là bỏ một chút tiền cho ông ta thỏa mãn dục vọng của mình. Một kẻ trí thức, hay kinh doanh được mọi người nể trọng, thì khi đặt vấn đề "lên giường" ai cũng tầm thường như ai.

Cánh cửa phòng vừa đóng lại, ông ta đã lột bỏ cái vỏ bọc của một người đàn ông lịch lãm, nhào lấy cô như một con hổ đói muốn cắn xé con mồi. Đôi tay bạo lực lột trần cơ thể cô. Cô lúc này như một cai xác chết, hai tay nắm chặt ra giường, mắt nhắm nghiền, cô thấy ghê tỡm bản thân, thế rồi lúc ấy, cô nghĩ đến anh – người yêu cô…

"Anh sẽ tha thứ cho em chứ?
Không…
Không…em không cần
Chỉ cần anh sống…chỉ cần anh sống thôi"

3 giờ sáng, cô bước ra khỏi đó, bước đi loạng choạng. Cô muốn về nhà thật nhanh, cô muốn tắm, cô cảm thấy cơ thể mình thật nhơ nhuốc. Ở đâu cô cũng thấy có dấu vết dơ bẩn của gã đàn ông ấy. Cô lại khóc, không còn là tiếng khóc tủi thân, tiếng khóc đau đớn. Chỉ là nước mắt trải dài theo từng bước chân cô.

Cô đang chơi một ván bài lớn, một ván bài mà trong đó cô đã mất tất cả, cô đánh đổi tất cả để giành lại thứ quan trọng nhất – người quan trọng nhất. Dù rằng, cô không biết người ấy có còn cần một người đã mất tất như cô không…

Điều đó không cần thiết…

"Với em, chỉ cần anh tồn tại…là đủ"

Cứ như vậy, cuộc điều trị cho anh ấy được bác sĩ tiến hành rất thận trọng, họ hết mình vì bệnh nhân, nhưng một phần vì cảm động cho cô gái nhỏ. Một cô gái bé bỏng phải gánh gồng hàng trăm triệu đồng để cứu lấy người chồng của mình. Rồi vào một ngày, người bác sĩ già nọ bắt gặp cô đang trong tay một tay già nua chẳng khác gì ông. Ông nhìn cô, và cô cũng nhìn ông, mắt cô thoáng hoảng loạn, nhưng rồi chỉ trong tích tắc, nó đã về đúng trạng thái ban đầu. Người bác sĩ không nói gì, đi ngang qua như thể họ không quen nhau.

- Tôi nói chuyện với cô được chứ?

Ông yêu cầu nói chuyện khi cô vào thăm "chồng" mình.

- Được ạ.
- Tình trạng của anh ấy đã ổn định, gần như bình phục, chỉ là phần não còn tổn thương chưa chịu hoạt động. Tôi nghĩ đó là tin tốt cho cô.
- Vâng ạ. Tôi cám ơn bác sĩ vô cùng…

Cô mừng rỡ, lần đầu tiên ông thấy mắt cô sáng lên hạnh phúc như vậy. Điều ấy chứng tỏ rằng cô yêu "chồng" mình rất nhiều. Bất giác, người bác sĩ thở một hơi thật dài:

- Tôi nghĩ, không còn tốn nhiều tiền nữa đâu… Nên cô cũng nên đừng…đừng…

Ông muốn nói một điều gì đó, nhưng đó lại là một điều khó nói, khiến ông nghẹn trong cuốn họng, muốn thốt ra nhưng không thành lời.

- Tôi hiểu bác sĩ muốn nói gì. Tôi biết rồi. Cảm ơn bác sĩ nhiều.
Cô đứng lên, chào ông rồi trở lại phòng bệnh, chăm sóc người yêu mình. Dáng cô bước đi tựa một chiếc lá mỏng, chỉ cần một cơn gió nhẹ thôi, cũng đủ làm nó chao đảo và bay đi. Ông thầm nghĩ chàng trai kia thật hạnh phúc, quá hạnh phúc khi có một người vợ yêu mình như vậy, yêu đến nỗi hy sinh bản thân, nhưng rồi ông lại khựng lại cái ý nghĩ của mình: Liệu rằng sự hy sinh ấy của cô gái có được chấp nhận nếu chàng trai kia biết sự thât?

Lòng người vốn đã có sẳn sự nhỏ nhen và tính ghen tuông, ích kỉ. Họ có thể bỏ đi thứ họ cho là dơ bẩn, chứ không cần biết lí do tại sao nó lại như vậy.

Chàng trai tỉnh dậy, sau 9 tháng 11 ngày nằm trong bệnh viện. Đó được xem là một ngày trọng đại, hầu hết bác sĩ đều có mặt trong phòng bệnh, và đương nhiên…phải có vợ anh ta. Mắt anh dần hé mở, đôi mắt nhắm nghiền ấy, bây giờ đã chịu hé mở.

Các bác sĩ nhìn cô gái, họ nhìn cô và nói rằng "Chính cô đã cứu lấy chồng mình". Nhưng cô không nghe họ nói gì, cô xà vào lòng người mình yêu, sau bao ngày tháng chịu đựng, cuối cùng cô cũng được khóc trong vòng tay quen thuộc.

- Cô…là ai vậy?

Câu nói ấy như một nhát búa đập mạnh vào tim cô. Mắt cô nhìn anh thảng thốt, trong đôi mắt thân yêu ấy giờ đây trong vắt, không gợn một hình bóng nào của cô cả. Cô nhìn lại các bác sĩ, họ cũng thảng thốt, họ không nghĩ những chấn thương ấy đã làm trí nhớ của anh ấy bị trôi tuột đi, hay…họ đã cố không nghĩ như vậy.

Những ngày sau, cuộc điều trị vẫn tiếp tục, vì anh vẫn không phục hồi trí nhớ, mặc dù cô đã làm đủ mọi cách để khơi gợi tìêm thức. Nhưng kết quả chỉ là cái lắc đầu:

- Tôi không nhớ gì cả.

Các bác sĩ nói với anh cô ấy là vợ anh, anh nhìn cô ấy, vẻ mặt vẫn bình thãn, cô thì cười, nụ cười không còn tươi, nhưng đủ ấm áp để anh cảm nhận được nó. Và, anh cũng tin vào những câu nói của bác sĩ.

Anh tin bác sĩ. Không phải tin cô.

Ngày anh xuất viện, mọi người đều nhắc đi nhắc lại công lao của cô gái trong sự sống còn và bình phục của anh. Anh chỉ nhìn và nói "cảm ơn" một cách dửng dưng. Cô thì vẫn cười như vậy, rất hạnh phúc. Cô không biết, ngoài sự hạnh phúc của cô ra là rất nhiều sự lo lắng của các bác sĩ. Có người đã cầu nguyện rằng:

- Lạy chúa! Hãy cho anh ấy nhớ lại.

Thế nhưng, Chúa không xuất hiện, cũng không thực hiện lời cầu nguyện ấy. Cô đưa anh về ngôi nhà của anh, mọi người ở đây ngạc nhiên. Một số người xì xầm với nhau, anh nhìn họ ngơ ngác.
Cô vẫn tận tụy chăm sóc anh như vậy, cho đến một ngày, anh lao vào nhà, lôi cô ra, quăng ra khỏi nhà:

- Cô biến đi. Đồ Đĩ.

Câu nói của anh như một nhát dao, một nhát dao tẫm độc. Nó không diễn tả được bằng bất cứ nỗi đau nào. Cô chỉ biết nhìn anh trân trối trước câu nói đó.

- Cô là ai chứ? Họ nói cô làm Đĩ, phải vậy không?
- Em …em

Cô lắp bắp, không nên lời. Nước mắt tuông xối xả, nếu là ngày trước, anh sẽ không bao giờ dám làm gì khiến cô đau lòng, thì bây giờ cái anh đang hành động, còn đáng sợ hơn gấp ngàn lần lũ đàn ông ngoài kia.

- Cô nói đi. Cô làm Đĩ đúng không?
- ..Em…
- ĐÚNG KHÔNG?
- Đúng..

Cô cắn môi đến bật máu. Cô nhìn anh, tìm trong đáy mắt có nhớ về cô không, nhưng không, trong đó chỉ có lửa hận, sự tức giận của một người vì nghĩ rằng mình đang quen một con Đĩ không hơn không kém.

- Tôi không tin. Tôi không tin mình lại yêu một con Đĩ như cô. Cô và mấy người bác sĩ kia cùng gạt tôi…
- Anh có…muốn biết sự thật không?

Cô nhìn anh, cô gắng gượng vịn bức tường đứng dậy. Nước mắt vẫn ướt đẫm, mắt vẫn nhìn vào anh. Cô có lỗi ư? Lỗi là gì? Điều đó có cần thiết?

- Cô …nói đi!!!
- Người yêu anh và con Đĩ…là một. Em hy vọng, anh sẽ không bao giờ nhớ lại quá khứ.

Cô bước đi ngay sau câu nói ấy, bước vẫn không vững, tay vẫn phải vịn. Cô đang bỏ sau lưng cả cuộc sống của mình. Cô sợ, nếu mình quay lại, người con trai ấy sẽ ghê tởm cô hơn.

Anh đã quay trở lại.

Nhưng không còn yêu em nữa.

Như bài hát ấy.

Linh hồn của người yêu em.